Coi chừng ma ăn cỗ ở … trong  nhà !

Coi chừng ma ăn cỗ ở … trong nhà !

Mấy năm gần đây, các bà vợ tìm đến tư vấn về việc chồng ăn nằm với ô-sin không còn là chuyện lạ. Hầu hết những trường hợp đó, các phu nhân đều “lăn đùng ngã ngửa” vì bị bất ngờ!

Với sự nhạy cảm thiên bẩm của người phụ nữ, họ linh cảm có một cái gì không ổn đang xảy ra trong mái ấm của mình từ khi cô ô-sin xuất hiện. Chị Thu 41 tuổi là phóng viên của một đài phát thanh địa phương kể :”Tôi thường xuyên phải đi công tác xa nhà có khi cả tuần không về. Vì thế khi tìm được một chị giúp việc hiền lành, tử tế, và cũng chạc tuổi mình, tôi rất lấy làm mừng. Tôi không ngần ngại giao toàn bộ việc nhà cho chị ấy và yên tâm đi công tác liên miên. Nhưng chỉ độ vài tháng sau, mỗi khi ở nhà với chồng con, tôi cảm thấy như mình trở thành một người thừa. Chị ta biết rõ chồng con tôi thích ăn món gì, hay mặc những quần áo nào, thích đi ngủ và thức dậy vào giờ nào. Đặc biệt là họ hay cười đùa vui vẻ với nhau. Chồng tôi mọi khi rất ít nói chuyện với vợ và gần như không bao giờ cười đùa. Hai đứa con tôi cũng ít khi kể với mẹ về cô giáo và các bạn bè của nó ở trường. Nhiều bữa ăn diễn ra trầm lặng, vừa nhai vừa xem ti-vi.

Nhưng hình như từ khi có chị ta xuất hiện, mọi người hay nói chuyện hơn. Chồng tôi kể hôm nay đi xe máy về gần đến nhà có thằng say rượu lao vào xe mình may mà chỉ sướt ống chân một tí, không tránh nhanh thì vỡ mặt. Chị ô-sin đặt bát cơm xuống thốt lên :”Ôi may quá ! Sao anh biết là nó say?”. Thế là chồng tôi kể say sưa, nào là nhìn thấy mặt hắn đỏ gay như gà chọi, xe thì lảo đảo như đưa võng, mình đã cảnh giác rồi nên khi nó sắp xô vào, mình lấy chân đẩy ra nên chỉ bị thương nhẹ. Nói xong anh chỉ vào ống chân cho mọi người xem một vết xước khá dài. Chị ô-sịn bảo :”Nó tím lại thế này, phải bóp cồn ngay kẻo mai là sưng vù”. Nói xong, chị xăng xái đi lấy lọ cồn đem đến. Nếu tôi không có mặt ở đó chắc là chị ta sẽ xoa bóp chỗ đau của chồng tôi. Lại đến bé gái mới 8 tuổi khoe hôm nay thi kể chuyện ở lớp được điểm 10. Chị ô-sin mừng rỡ :”Cháu kể chuyện gì mà hay thế?”. Thế là nó líu lô kể lại câu chuyện khiến cả nhà nín thở nghe và ai cũng bật cười khen nó kể quá hay, làm con bé sung sướng đỏ cả mặt”.

Chị Thu bỗng nhận ra nếu mình có đi công tác cả tháng thì ở nhà vẫn đầm ấm thế này. Chồng con vẫn được ăn ngon, mặc đẹp, nhà cửa sạch sẽ, ngăn nắp và có lẽ bầu không khí gia đình còn vui hơn cả khi mình ở nhà. Sinh hoạt phòng the của vợ chồng chị vốn trước đã thưa thớt nay càng thưa hơn. Buổi tối chồng ôm cái máy tính, mặc quần đùi may-ô ra ban-công ngồi xem mạng cho mát. Hai đứa con thỉnh thoảng lại hỏi “cô” những câu hỏi ngớ ngẩn rồi cô cháu ôm nhau cười ngặt nghẽo. Tôi cảm thấy ghen với chị ta, cố soi xem chị ta có làm gì sai không nhưng vừa mới bắt đầu mở miệng chê bất cứ cái gì dù nhỏ thì chồng con cũng bênh ô-sin chằm chặp. Chị tức quá nhân lúc ô-sin đi chợ liền họp gia đình thông báo chị mới được chuyển sang làm biên tập viên ở đài không phải đi công tác xa nữa, nên có thời gian quán xuyến việc nhà và sẽ cho ô-sin nghỉ việc. Nhưng vừa nói xong thì cả mấy gương mặt chồng con đều ỉu xìu như bánh đa phải giời mưa. Anh chồng không có lý do gì bác bỏ ý kiến của vợ, chỉ nói một câu “tùy em” rồi đứng dậy về phòng, vẻ mặt rõ ràng bất mãn! Cô con gái nhỏ khóc thút thít, còn cậu con trai thì lầm lì phản đối ngầm. Chị tức đầy ruột mà không biết làm thế nào.

Nhưng trường hợp chị Thu không phải là cá biệt. Từ lâu các nghiên cứu về tâm lý đã phát hiện tính ham thích khám phá những miền đất lạ là đặc điểm của giống đực nói chung. Chẳng phải đàn ông thời nay mới sinh ra tính ấy mà từ thượng cổ họ đã là sinh vật luôn thích những cái mới lạ. Cho nên các bà vợ đừng chủ quan nghĩ rằng ô-sin làm sao hơn mình được? Chưa kể khi người ta là thân phận ô-sin thì chủ sai gì chả phải làm. Nấu cơm, rửa bát, giặt là quần áo là việc thường ngày, đến cả những việc nhạy cảm như đấm hộ cái lưng bị đau hay bóp hộ cái vai đang mỏi quá cũng là chuyện thường, khi vợ vắng nhà. Hỏi có mấy bà vợ chiều chồng bằng ô-sin chiều chủ? Tất nhiên ô-sin cũng có ham muốn bản năng của con người và nếu họ có rung động trước một ông chủ hào hoa phong nhã cũng chẳng có gì khó hiểu. Tuy nhiên nói thế không có ý nhắc nhở các bà vợ cảnh giác kẻo có ngày ô-sin làm “đảo chính” biến thành bà chủ và đuổi bà chủ ra đường. Tôi làm tư vấn hai chục năm nay chưa thấy “ca” nào như thế cả. Bởi vì đàn ông không nông nổi đến thế đâu. Nếu vợ chủ quan khinh địch thì họ bất ngờ đánh “du kích” thôi. Tuy nhiên nếu bạn thuê ô-sin nhiều tuổi hoặc kém hấp dẫn hơn thì độ an toàn sẽ cao hơn. Nên chăng người vợ khôn ngoan cũng nên khiêm tốn nhận ra đôi khi ô-sin đã cho mình một bài học về nghệ thuật làm vợ mà mình cứ đinh ninh là quá giỏi rồi việc gì phải học ai nữa. Đừng phó thác tất cả gia đình cho người giúp việc, có khi họ lại giúp luôn cả việc làm bà chủ nữa thì phiền.

Nói đến chuyện ma ăn cỗ ở trong nhà có những chuyện khó tin nhưng lại thật 100%. Khi có cụ bà 72 tuổi tìm đến Trung tâm tư vấn hôn nhân về việc cụ ông ngoại tình với người giúp việc thì mối quan hệ giữa họ đã quá sâu sắc rồi khó mà gỡ ra được một cách êm thấm để thiên hạ khỏi chê cười. Hai ông bà già ở một quận ngoại thành Hà Nội có một cô con gái láy chồng bên Mỹ rất giàu. Tuy ông bà đều có lương hưu nhưng con gái vẫn thường xuyên gửi tiền về để cha mẹ chi tiêu rộng rãi và tháng nào cụ ông cũng là người đi nhận tiền con gửi về và quản lý luôn cho tiện. Vì cụ bà đi lại khó khăn và mắt cũng mờ rồi. Hai cụ ở ngôi nhà 3 tầng, mặt bằng hơn 40 mét vuông. Bếp ở tầng một và cô ô-sin 23 tuổi ngủ luôn dưới đó. Cụ bà ở tầng 2 cho đỡ phải leo trèo. Cụ ông tuy đã 75 nhưng vẫn khỏe và nhanh nhẹn hơn ở tầng 3. Không hiểu thế nào mà cụ ông với ô-sin lại nảy sinh tình cảm với nhau mặc dầu chênh lệch như ông cháu. Đêm đêm cụ ông lần từng bậc thang xuống tầng một êm như ru. Có đêm ô-sin lại mật tập từ tầng một lên tầng ba đi qua tầng hai mà cụ bà không biết tí gì. Nhưng cái trò yêu đương trước sau gì cũng lộ ở đầu mày cuối mắt và cử chỉ quá ân cần khiến cụ bà sinh nghi. Cô ô-sin không ngờ bà lão theo dõi qua khe cửa thấy kẻ địch đi chân không lướt qua tầng hai như một cái bóng, cụ bà liền bí mật bám theo. Khi cụ bất ngờ đẩy cửa xông vào bật đèn lên thì trời ơi cả hai không một mảnh vài trên người.

Tôi ngồi nghe cụ bà tường thuật từng chi tiết cứ như chuyện bịa. Cụ vốn là giáo viên dạy Văn cấp 3 nên cụ tường thuật rất sinh động, còn cụ ông là cán bộ ngoại thương nhiều năm thường trú ở các nước Đông u nhìn bề ngoài rất lịch lãm. Cô ô-sin thì khỏi nói rồi, nhanh nhẹn tháo vát và cũng tốt nghiệp đại học nhưng chưa tìm được việc làm tương xứng. Ai ngờ đâu trong ngôi nhà tưởng là bình yên đó lại có ba nhân vật “diễn kịch” hằng đêm. Chỉ có điều đáng buồn nhất là khi cụ bà phát hiện ra thì số tiềng con gái gửi về đã bị cụ ông làm thất thoát khá nhiều, tất nhiên là rơi vào tài khoản của ô-sin.

Thế cho nên đừng tưởng người già không “ăn cỗ”. Một hôm tôi đến chơi nhà vợ chồng một người bạn được con thuê cho một chị ô-sin chừng 40 tuổi. Ông bạn ghé tai tôi cười hóm hỉnh :”Cô ô-sin nhà này hôm qua nói với vợ tôi :”Cháu đến giúp việc ông bà được mấy tháng nay, giờ mới thấy yên tâm. Chứ trước đó cháu làm cho một gia đình khác, ban ngày người lớn đi làm, trẻ con đi học, còn mỗi cụ ông gần 90 tuổi ở nhà. Cháu vào phòng lau sàn, cụ bảo cô không phải lau, tôi lau được. Cháu định đem quần áo đi giặt cụ bảo cô không phải giặt, tôi giặt được”. Cháu lạ quá hỏi cụ không cho cháu làm gì à? Cụ bảo :”Cô lên đây nằm xoa bóp cho tôi”. Cháu thấy cụ cởi trần nằm đắp chăn sợ quá chạy mất dép. Cho nên đề cao cảnh giác kẻo “ma ăn cỗ trong nhà” có lẽ không bao giờ là thừa.

Trịnh Trung Hòa

Nếu bạn gặp vướng mắc trong tình yêu, hôn nhận mà chưa tìm ra hướng giải quyết.

Hãy liên hệ ngay với chúng tôi để nhận được sự trợ giúp từ chuyên gia Trịnh Trung Hòa.

Hướng dẫn đăng ký tư vấn