PHÉP LẠ BIẾN VỢ THÀNH NGƯỜI TÌNH?

PHÉP LẠ BIẾN VỢ THÀNH NGƯỜI TÌNH?

Chưa lấy nhau thì đi đưa về đón. Mỗi ngày nhắn tin, gọi điện vài chục lần. Cứ ngồi cạnh nhau mà có cơ hội lại luồn tay vào lung đòi gãi. Lấy nhau rồi, cởi hẳn áo ra làm nũng :”Anh gãi lưng em cái”. Chồng quắc mắt ”Cái lưng không tự gãi được, làm gì mà ăn”? Có cách gì biến chồng thành người tình được nhỉ?

Liệu pháp tâm lý được các chuyên gia tư vấn hôn nhân gia đình thường hay sử dụng khi gặp một đôi vợ chồng đã chán nhau là :"Hãy tạm xa nhau một thời gian để hâm nóng lại tình cảm đã nguội lạnh". Thực ra điều đó đâu phải phát hiện mới mẻ gì, nếu chúng ta biết rằng từ lâu, ông bà ta đã đúc kết một trong những quy luật cơ bản của tình cảm thành chân lý cực kỳ giản dị :"Xa thương, gần thường".

Trên đời không thiếu gì những đôi đã từng “lên bờ xuống ruộng” mới đến được với nhau nhưng khi chẳng còn gì ngăn trở nữa, nằm cách nhau có một gang tay mà không thể nào vượt qua được. Cũng như quy luật xoay vần của tạo hoá, hết ngày đến đêm, hết mưa đến nắng, hết bão tố lại bình yên. Tình yêu hay cả tình vợ chồng cũng thế, muốn bền vững không thể đứng im một chỗ như hai cái cột đèn ghép chặt vào nhau. Nó phải chuyển động, hết gần đến xa, hết xa lại gần, nó đàn hồi như sợi dây cao su. Nếu có sợi dây cao su chẳng bao giờ giãn ra thì làm sao buộc chặt được cái gì?

Nữ văn sĩ nổi tiếng người Anh, Deborah Moggach tự thuật về cuộc sống vợ chồng của bà: "Tôi kết hôn đã 10 năm nhưng không sống chung với chồng. Hai nhà cách nhau 12 km, vài lần một tuần, tôi đạp xe đến thăm anh,. Mỗi lần đó, chúng tôi đều dành cả buổi tối với nhau, và buổi sáng đi ăn sáng tại một quán cà phê gần đấy với bạn bè. Sau đó, tôi lại đạp xe về nhà mình và bắt đầu ngồi vào bàn làm việc đầy hứng khởi.

Chúng tôi yêu nhau điên cuồng, nhưng để tình yêu đẹp mãi chúng tôi thỏa thuận không sống cùng nhau và cũng không bao giờ bàn về chuyện đó. Khi mới gặp, mỗi người chúng tôi đều đã qua “một lần đò”. Tôi có hai con nhỏ học tiểu học và anh cũng có một cậu con là sinh viên. Chúng tôi không muốn mang những “di tích” của mối quan hệ trước vaò cuộc sống chung và chúng tôi không hề mong muốn lao vào cảnh “con anh, con em” đầy phức tạp.

Càng ngày tôi càng nhận ra mối quan hệ “phi truyền thống” này khiến cả hai đều hài lòng và chúng tôi không hề muốn thay đổi nó đi. Trong nhiều năm, anh đã có một cuộc sống riêng ổn định, anh không muốn rời khỏi “cái hang” của mình và chuyển đến ở với tôi, dù là một ngôi nhà đủ rộng cho hai người, có phòng cho trẻ em. Tôi viết văn và nuôi dạy con cái. Tôi thích là một người mẹ đối với chúng và một người tình với anh. Điều hay nhất là “hai nửa cuộc đời” của chúng tôi không va đập vào nhau và không phát sinh những vấn đề căng thẳng. Hôm nào nhớ nhau thì đến, hôm nào mệt hay bận thì thôi. Có người cho là chúng tôi lập dị, nhưng có lẽ họ không biết rằng chúng tôi không phải là đôi vợ chồng đầu tiên sống riêng trên hành tinh này”. Theo một thống kê gần đây, 23% cặp vợ chồng người Anh đang sống mỗi người một nơi vì không thích sống cùng nhau do lựa chọn của họ hoặc do hoàn cảnh buộc phải thế và số này đang tăng nhanh. Bởi vì họ không muốn hy sinh sự độc lập của mỗi người, còn những người lớn tuổi thì không muốn rời bỏ một nơi đã quá thân quen với họ. Những phụ nữ đã có một sự nghiệp tốt thì không muốn mạo hiểm với thành quả của mình và những người đàn ông lo mất tự do.

Nữ văn sĩ kể tiếp, đó là mười năm hạnh phúc nhất của đời tôi, cho đến khi anh đột ngột qua đời do một cơn đột quỵ. Sau cái chết của anh, mấy năm sau tôi lại tái hôn. Các con tôi lớn lên không phải lo cho chúng nữa và anh thì chưa có nhà riêng nên chúng tôi đành sống chung một nhà. Nhưng chỉ sau một thời gian chúng tôi nhận ra có lẽ đó là cách chắc chắn nhất để giết chết niềm nhung nhớ và đam mê. Khi bắt đầu thì đẹp như tiểu thuyết nhưng tiếp đến là chán nhau và sau cùng là những trận cãi cọ không đáng có. Tình yêu dần mất đi trong cuộc sống nhàm chán và chúng tôi lại quyết định tách ra.

Khi bạn sống một mình, mỗi khi “nửa kia” đến thăm chẳng khác gì được đón khách và là một người khách lịch sự. Hơn nữa, bạn không cần phải bàn soạn với ai về đường ống nước bị tắc hay tủ lạnh bị hết ga, cũng không phải hỏi ý kiến người khác bữa tối nay thích ăn gì. Sống chung không đơn giản chút nào. Tôi nghĩ chúng ta nên thận trọng khi quyết định sống chung với ai đó. Nếu bạn không sống cùng nhau, bạn luôn ôm hôn mỗi khi gặp lại và bạn thường có chuyện gì đó kể cho nhau nghe. Bạn không đối xử với nhau một cách thờ ơ lạnh nhạt. Bạn cố gắng để ăn mặc vì nhau, không mặc luộm thuộm thiếu thẩm mỹ đi lại trong nhà. Bạn cũng có thể bày những tạp chí yêu thích vương vãi trên sàn và trong tủ lạnh có các món mà bạn ăn chưa hết. Bạn có thể mời bạn bè của mình đến chơi mà không sợ làm phiền “nửa kia” vì khách có thể làm những cái mà chồng hay vợ bạn khó chịu.

Bây giờ vợ chồng tôi đã ở gần nhà nhau được ba năm và vẫn gặp nhau vào mỗi cuối tuần. Tôi lại tìm thấy hạnh phúc một lần nữa. Anh ấy chưa từng kết hôn bao giờ, vậy tại sao anh phải quan tâm đến các con của tôi? Đây là tình yêu của tôi, và kia là con cái của riêng tôi. Tôi không có nhu cầu kết hợp hai cái đó làm một”.

Nhớ lại cái thời chồng Nam vợ Bắc. Đến ngày hòa bình sắp được gặp nhau mong đến không ngủ được. Lúc gặp nhau mừng rơi nước mắt. Ôi giá mà cứ thế này mãi nhỉ? Hồi chiến tranh, vợ chồng đâu có được ở cùng nhau. Các cơ quan đều phải đi sơ tán. Vợ chồng mỗi người ở một nơi trung bình cả tháng mới gặp được một lần. Cho nên lúc nào cũng nhớ thương nhau, mỗi khi gặp nhau tình cảm dạt dào chẳng khác gì mới cưới. Trường sơ tán, giáo viên mỗi người ở nhờ một nhà dân. Nói chung nhân dân rất quý thày cô giáo, nhiều nhà sẵn sàng cho thày giáo ở nhờ nhưng theo phong tục địa phương, vợ chồng người lạ không được ngủ với nhau ở nhà họ vì họ sợ xúi.
Có một anh giáo viên được dân cho ở nhờ một gian buồng nhỏ. Vợ anh cũng là giáo viên dạy cách đó vài chục cây số, thình thoảng mới đạp xe về gặp chồng, mai lại đi sớm. Anh này khéo nói nên ông chủ nhà thông cảm cho vợ chồng anh ta mỗi lần gặp nhau được ngủ chung trong phòng. Đây là một “đặc ân” rất hiếm có.

Thế mà không biết ban đêm xảy ra chuyện gì, sáng hôm sau ông chủ nhà kiên quyết đuổi anh này đi không cho ở nữa? Hỏi ra mới biết anh đã làm ông chủ nhà tức đến không chịu nổi. Ông nói oang oang “Tôi sống ngần này tuổi đầu không thấy thằng đàn ông nào đốn mạt như thế”. Thì ra nhà chủ nuôi mấy con chó, mà cô vợ rất sợ chó, đêm tối không dám ra ngoài. Đang đêm vợ buồn đi tiểu, anh ta đánh liều cho vợ tè vào cái chậu thau của anh ta mă thường ngày anh vẫn dùng rửa mặt.

Không ngờ ông chủ nằm nhà ngoài nghe tiếng "xè xè" không biết là tiếng gì lạ thế. Mãi sau ông mới đoán là có lẽ nó cho vợ tè vào cái chậu thau? Ở nông thôn người ta coi đó là chuyện kinh tởm không thể nào chấp nhận được. Ông chủ nhà cố đợi đến sáng xem có đúng thế không? Quả nhiên mới tờ mờ sáng anh chồng dậy sớm hai tay bưng cái chậu thau đi đổ không ngờ gặp ngay ông chủ nhà ngồi phục kích ngoài hè bắt quả tang. Ông ta gay gắt hỏi: ”Anh bưng chậu gì thế?”. Anh ta ấp úng đi nhanh qua chỗ ông, không ngờ ông phát hiện ra mình đoán không sai. Thế là ông nổi giận đùng đùng và tuyên bố dứt khoát anh này phải dọn đi ngay lập tức không cho ở thêm một ngày nào nữa. Chúng tôi biết chuyện, cười đau cả bụng. Còn cô vợ từ đó xấu hổ không dám đến thăm chồng nữa. Thử hỏi những đôi vợ chồng thường ngày chung sống một nhà có anh nào yêu chiều vợ đến thế không?

Trịnh Trung Hòa

Nếu bạn gặp vướng mắc trong tình yêu, hôn nhận mà chưa tìm ra hướng giải quyết.

Hãy liên hệ ngay với chúng tôi để nhận được sự trợ giúp từ chuyên gia Trịnh Trung Hòa.

Hướng dẫn đăng ký tư vấn