Khi chủ gia đình là nữ tướng?

Khi chủ gia đình là nữ tướng?

Thời phong kiến, khi chế độ gia trưởng thịnh hành, người ta cho rằng trong mỗi nhà nhất thiết phải có một người đứng đầu đầy quyền uy, khiến các thành viên khác phải răm rắp phục tùng mới là gia đình nền nếp. Vai trò đó là người đàn ông, vị thống soái của gia đình, bất kể anh ta có xứng với vai trò đó hay không. Nhưng thời ấy qua rồi, ngày nay không ít gia đình lại nổi lên những “nữ tướng” quyền uy chẳng kém, quyết định tất cả mọi việc trong nhà, không coi ý kiến chồng con vào đâu hết. Phải chăng đó là những gia đình hạnh phúc?

Sáng sáng, trong khu tập thể một trường đại học nọ ở Hà Nội, người ta thường thấy cảnh một ông giáo chừng ngoài 50 tuổi, dáng người nhỏ bé gày gò, dắt chiếc xe máy ra cổng cho vợ đi làm. Bà vợ váy áo sang trọng, oai vệ ngồi lên xe, nổ máy. Trước khi nhấn ga, bà còn quay lại dặn ông chồng đang đứng tần ngần đợi lệnh :

- Chốc nữa bọn thợ đến sơn nhà, ông bảo nó làm đúng những gì tôi dặn, nhớ chưa? Nếu phát sinh chuyện gì cứ gọi vào máy di động hỏi tôi, đừng có tự ý thay đổi gì cả, không là chúng nó nhiễu sự đấy.

Thấy ông chồng cúi đầu như cố ghi nhớ từng lời, bà đã toan phóng xe đi thì cô con gái út hớt hải chạy ra :

- Mẹ ơi, thế hôm nay con ghi tên vào học lớp tiếng Anh hay tiếng Pháp?

Bà nói như quát :

- Tiếng Anh! Tối qua vừa nói xong lại hỏi.

Cô con gái phụng phịu :

- Nhưng bố bảo học tiếng Pháp hay hơn!

- Bố mày thì biết gì! Không bàn nữa!

Thấy có người hàng xóm thập thò, ông chồng lẳng lặng đi vào nhà, khe khẽ khép cổng lại. Những cảnh tượng na ná trên đây là “chuyên thường ngày ở huyện” không chỉ diễn ra trong một gia đình mà chỉ một dãy chưa đến chục nhà, mấy năm trở lại đây đã xuất hiện mấy “nữ tướng” đầy quyền uy như vậy. Những bà vợ đó mỗi người một vẻ, cao, thấp, gầy, béo chẳng ai giống ai nhưng đều môi son má phấn và giống nhau ở một điểm : họ là nhưng người làm ra tiền, nói đúng hơn là làm ra nhiều tiền. Có bà cai quản cả một xưởng in tư nhân hàng vài chục thợ, có vụ in lịch Tết lãi hàng mấy trăm triệu. Có bà có cửa hàng bán vạt liệu xây dựng xe tải chở hàng đi khắp nơi. Có bà là phó giám đốc kinh doanh một công ty lớn, đi nước ngoài như đi chợ. Trong khi đó các ông chồng của họ hầu như đều lép vế. Mấy ông giáo này ngoài cái lương ba cọc ba đồng ra, có dạy thêm dạy nếm cũng chẳng được bao nhiêu nên công to, việc lớn trong nhà, xem chừng tiếng nói của các ông đều thiếu cái mà người ta gọi là “trọng lượng”.

Thí dụ như nhà mình có nên thảy cái ti-vi cũ đi, mua cái mới to và đẹp hơn không? Chồng bảo “nên thay đi” nhưng ông không có tiền thì thay thế nào? Trái lại chồng bảo “xem thế được rồi” nhưng vợ cứ “quyết” thì chỉ hôm sau có người mang đến lắp tận nhà ngay. Hóa ra câu tục ngữ :”Mạnh vì gạo, bạo vì tiền” thời nào cũng đúng và chủ gia đình thực sự trong mỗi nhà thời kinh tế thị trường này không phải lúc nào cũng là đàn ông. Mặc dầu trong sổ hộ khẩu ông nào cũng ngồi chễm chệ ngay trên dòng đầu tiên ở mục “chủ hộ”.

Một nghiên cứu về đời sống gia đình cho thấy, dù ở bất cứ xã hội nào người đàn ông vẫn thích hợp hơn với vai trò cầm lái con thuyền gia đình. Do đặc điểm giới tính, đàn ông nói chung mạnh mẹ hơn, cứng rắn và kiên quyết hơn. Điều này không phải bây giờ mới phát hiện ra mà trải qua hàng triệu năm tiến hoá của loài người, đàn ông luôn phải đương đầu với những hiểm nguy trong quá trình săn bắt, chiến đấu để bảo vệ và nuôi sống gia đình, nó tạo nên ở họ những tố chất mà phụ nữ thường không có. Trái lại người phụ nữ nói chung dịu dàng, kiên nhẫn và vững vàng về tâm lý hơn, vì vậy với việc nuôi con, quán xuyến gia đình, phụ nữ có những ưu thế mà đàn ông không có. Gia đình nào kết hợp được hài hoà hai thế mạnh của nam và nữ thường dễ có hạnh phúc hơn. Trái lại, nếu một ông chồng nóng nảy và quyết đoán vớ được bà vợ cũng có tính cách mạnh mẽ như mình, khác nào “tướng ông” gặp “tướng bà”, không ai chịu ai khó mà hòa thuận. Phải sống chung độ mấy năm, hai đối thủ sau những lần so tài cao thấp mới phân định thắng thua, luc đó mới yên. Tiếc rằng không ít đôi tan vỡ ngay trong thời gian tranh chấp “chiếc ghế chủ gia đình”. .

Có nhà nghiên cứu cho rằng nếu người đàn ông không làm được vai trò “đứng mũi chịu sào” con thuyền gia đình mà đẩy vai trò đó sang cho vợ, còn mình đành nhận lấy việc nội trợ như cơm nước, giặt giũ, tỉ mẩn ngồi chẻ từng cọng rau sống hay kiên nhẫn cọ rửa từng cái bát, cái đĩa thì nhất định dần dần anh ta sẽ cảm thấy mình yếu đuối, mất tự tin sinh ra chán nản và có thể rơi vào tâm trạng buồn phiền, nhất là khi nhìn thấy những đàn ông khác bay nhảy ngoài xã hội. Thử hỏi có người vợ nào thích chồng như vậy? Một cuộc thăm dò ý kiến của tạp chí “Elle” của Pháp mới đây cho thấy 92% phụ nữ muốn chồng phải đúng là đàn ông, trong gia đình khi cần thiết họ phải đưa ra ý kiến quyết định. Một độc giả của tạp chí này nói :”Không có gì ngán ngẩm bằng chung sống với một ông chồng “ba phải”, một người đàn ông không có ý kiến riêng và hầu như không can dự vào những việc lớn trong nhà. Một nữ giáo sư còn nói :”Tôi không phân vân gì khi phong cho chồng chức chủ gia đình và chính điều đó làm tôi cảm thấy hạnh phúc hơn như luôn có một chỗ dựa vững chắc trong cuộc đời và tôi không bao giờ có ý định giành chức ấy về mình”.

Có người đặt vấn đề :”Nếu phụ nữ làm chủ gia đình thì họ được gì và mất gì?”. Dĩ nhiên họ được chồng con tôn trọng hơn, có quyền uy hơn, nói một câu mọi người nghe răm rắp. Nhưng cái mà họ mất là gì? Đó là vẻ hiền thục dịu dàng của người vợ. Liệu chồng có còn cảm thấy cần phải nâng niu, chiều chuộng người vợ “bé bỏng” không? Liệu có lúc nào anh ta tưởng mình đang nằm trên giường với một gã đàn ông nữa không? Và liệu anh ta có lén lút đi tìm ở đâu đó cái “chất phụ nữ” mà anh ta luôn cảm thấy thiếu không? Nếu tiến hành một cuộc phỏng vấn ở nước ta, tôi tin rằng hiếm có bà vợ nào muốn đóng vai “nữ tướng” mà ai cũng mong muốn có người chồng là đàn ông đích thực. Gần nhà tôi có một đôi vợ chồng cãi nhau chỉ vì anh chồng thuộc loại "đo lọ nước mắm đếm củ dưa hành" hơn cả phụ nữ. Bất ngờ vợ chồng đang cãi nhau, chị vợ tức quá gào lên, hàng xóm cũng nghe thấy :”Hai con đàn bà ở với nhau không thể nào sống nổi” ! Cho nên trong trường hợp đàn ông không ra đàn ông thì đàn bà đành phải làm “nữ tướng”. Nếu không, gặp lúc sóng to gió cả, con thuyền gia đình biết trông cậy vào ai? Nhưng dẫu sao đó cũng chỉ là giải pháp bất dắc dĩ, vô tình biến chồng thành đàn bà. Thực tế cho thấy, có những ông vốn không phải là người “quan tám cũng ừ, quan tư cũng gật” nhưng vì sống bên người vợ tính cách quá mạnh mẽ và thiếu tôn trọng chồng, luôn lấn át chồng trong mọi trường hợp, khiến anh ta mất dần tư thế trước con cái, họ hàng, anh em, thế là anh ta nhường luôn quyền điều khiển gia đình cho vợ, trở thành “bù nhìn” lúc nào không biết.

Cho nên dù khi người chồng không đóng vai trò chính về kinh tế hay vị trí xã hội không bằng vợ, người phụ nữ muốn gia đình hanh phúc vẫn nên đề cao vai trò chủ gia đình của chồng mình. Họ nên tỏ ra tin cậy và tôn trọng ý kiến của chồng, tranh thủ sự đồng tình của chồng. Điều đó làm cho chồng luôn cảm thấy mình là đàn ông và anh ta sẽ cư xử như một người đàn ông. Anh ta sẽ có uy tín với con cái và chỉ có như thế mới giáo dục được con, trong nhà mới trên thuận dưới hoà và gia đình nhà chồng mới hài lòng với người con dâu biết đường ăn nết ở.

Chúng ta đấu tranh cho bình đẳng nam nữ nhưng có lẽ chẳng ai mong muốn biến đàn ông thành đàn bà và đàn bà lại thành ra đàn ông. Tạo hoá đã sinh ra có nam có nữ, có âm có dương, những gia đình hạnh phúc chính là kết hợp được hai đặc điểm giới tính đó tạo nên sự hoà hợp, phát huy được thế mạnh của mỗi người. Trẻ con ngày nay rất tinh ý. Nó biết ai là chủ gia đình. Nó muốn tham gia một lớp học bóng bàn, học phí một triệu. rưỡi. Nó hỏi mẹ có cho nó học bóng bàn không? Mẹ bảo để mẹ trao đổi với bố đã. Chồng nghe vợ nói rất hài lòng và họ bàn nhau đồng ý cho con theo lớp đó. Trái lại có ông chồng đang thất nghiệp thấy mấy nhân viên siêu thị chở cái tủ lạnh to tướng đến nhà. Hỏi ra mới biết vợ tự ý mua không bàn bạc với mình, anh ta nổi tự ái đuổi họ đi không cho đem tủ lạnh vào nhà. Nếu bạn đang đóng vai nữ tướng cũng nên biết đôi chút về tâm lý đàn ông mới giữ được hạnh phúc gia đình trọn vẹn. Làm thế không phải vì sĩ diện của chồng mà chính là cho hạnh phúc của bạn và cả gia đình bạn.

Trịnh Trung Hòa

Nếu bạn gặp vướng mắc trong tình yêu, hôn nhận mà chưa tìm ra hướng giải quyết.

Hãy liên hệ ngay với chúng tôi để nhận được sự trợ giúp từ chuyên gia Trịnh Trung Hòa.

Hướng dẫn đăng ký tư vấn