Tôi có phải người mẹ xấu xa ?

Tôi có phải người mẹ xấu xa ?

 

  Câu hỏi :

             Hãy giúp tôi với. Tôi đang hết sức hoang mang, không biết phải làm thế nào thoát ra, đúng là đang mắc kẹt trong bụi rậm… Con gái mười sáu tuổi của tôi đã bỏ nhà đi. Tôi biết chỗ nó ở, gọi điện, nó chỉ bắt máy rồi lầm lì im lặng rất đáng sợ. Tôi biết tính con tôi rất gan lì. Chỉ sợ nó đang nung nấu, định làm một việc động trời động đất gì đó ?

             Chuyện giữa hai mẹ con tôi chỉ mới xảy ra hôm qua. Con gái tôi, khi phát hiện tờ giấy khám thai của mẹ, đã lập tức bỏ đi khỏi nhà mà không mang theo bất cứ cái gì. Câu cuối cùng nó hét vào mặt tôi trước khi dập mạnh cửa, là: “Không thể chịu nổi. Con lớn thế này, chỉ hai mẹ con ở với nhau mà mẹ có bầu to bụng ra con cũng không biết. Mẹ nghĩ sao mà làm thế?”.

             Tôi rất sợ nhỡ nó làm gì dại dột hại đến thân nó thì tôi sẽ chết chứ không sống nổi. Chắc chị sẽ hỏi, tại sao việc mẹ có thai lại khiến nó phát điên lên như vậy, tôi xin kể ngay đây. Tôi và bố nó đã ra tòa ly dị cách đây bảy năm, khi nó mới chín tuổi. Tôi lấy chồng muộn, và việc tìm lại tự do cũng không nhanh, vì tôi phải đợi khi con hiểu biết chút ít, mới dám quyết định thay đổi cuộc sống. Tôi đã chuyển vào Nam để bắt đầu lại cuộc đời mới, tránh xa mọi quan hệ cũ, mọi sự soi mói dèm pha, để con gái tôi được yên.

             Ngoài ấy là tất cả không gian, quá khứ, là niềm vui sống của tôi với bố mẹ, họ hàng, bè bạn..., vậy mà tôi đã lập tức từ bỏ, chọn cách chuyển đi chỉ một tuần sau khi nghe con kể chuyện buổi chiều sau giờ tan học: “Mẹ, con bị bạn Mi bo xì rồi?”. “Sao thế? Con đã làm gì bạn ấy à?”. “Mi bảo mẹ bạn ấy không cho chơi với con, vì con là con của đàn bà bỏ chồng, chồng bỏ... Hôm đám giỗ, bà nội cũng gọi mẹ như vậy, lúc mẹ chưa đến. Chồng bỏ, bỏ chồng là sao, hả mẹ?”. Con gái ngây thơ cứ hỏi rất to ngay chỗ ngã tư đèn xanh đèn đỏ. Tôi nhòa cả mắt, không nhìn thấy đường, không biết nói gì, phải ghé vào tiệm kem mua cho con một cái kem ốc quế. Chị ạ, ai làm gì tôi cũng được, tôi biết cách đối phó. Nhưng con tôi thì không ai được phép, tôi không cho bất cứ ai chạm đến nó.

            Bây giờ là lần thứ hai cuộc đời tôi lại mờ mịt, chị ơi. Bảy năm nay mẹ con tôi đã sống yên ổn nơi này, không một ai, cả ở công ty lẫn hàng xóm, tò mò tại sao nhà chỉ có hai mẹ con ? Mọi người dường như đều hiểu mỗi nhà mỗi cảnh, nên không bao giờ hỏi han chuyện này chuyện khác nếu mình không tâm sự. Hàng xóm chỉ có mặt khi cần đến sự giúp đỡ. Nhưng trong chuyện này thì tôi không thể cầu cứu ai được.

           Vào đây, con gái tôi học giỏi, và hay đi sinh hoạt đội nhóm, nhiều bè bạn. Tôi rất mừng và yên tâm thấy cháu đã lớn lên như thế. Khi cháu mười bốn tuổi, tôi mới dám nhận lời anh. Anh là anh họ của bạn tôi. Hồi đi du học tôi đã có dịp gặp anh khi đến thăm người bạn ở ký túc xá. Nay anh đang là đối tác của công ty tôi làm việc. Sau một số lần gặp gỡ, đàm phán hợp đồng, anh đã ngỏ lời cầu hôn với tôi.

            Tôi đã bao lần cảm ơn Trời Phật cuối cùng cũng đã cho tôi người đàn ông tuyệt vời là anh. Anh thường khuyên tôi đừng quá lo, cứ từ từ nói với con mỗi khi một ít về cuộc sống chung của chúng tôi. Nhưng tôi không dám nghe lời anh, vẫn giấu biệt mọi chuyện. Nhiều khi mẹ con đi ăn kem, đi xem phim hay đi chơi xa rất vui, nhưng tôi cũng không tài nào mở lời với con được. Tôi chưa từng mời anh đến chơi những khi có con ở nhà, dù tôi hiểu là anh rất buồn khi chưa có dịp công khai cùng con tình cảm giữa chúng tôi.

           Hai năm qua tôi đã ngợp trong hạnh phúc, đồng thời cũng vô cùng lo lắng, không đoán được phản ứng của con gái sẽ thế nào. Và đúng là, nỗi lo của tôi không phải vô cớ. Tối qua khi mở giỏ đi làm của tôi để lấy thẻ điện thoại tôi chưa kịp nạp, con gái tôi nhìn thấy tờ phiếu khám thai. Nó hỏi :”Của mẹ hay mẹ cho ai mượn tên đi khám?”. Tôi chỉ biết há hốc mồm chứ không nói được gì, nước mắt cứ trào ra. Thấy thế là nó hiểu ngay, và bừng bừng nổi giận. Nó hét lên, “Mẹ thôi đi, đừng khóc nữa. Mẹ coi thường con quá, chuyện to thế này mà mẹ cứ giấu con. Nếu đúng là mẹ cần có một người đàn ông thì mẹ cứ nói...”.

          Tôi vừa buồn vừa sợ chị ạ. Nếu có chuyện gì xảy ra với nó...?

          Tôi không biết, với anh ấy, tôi nên xử sự thế nào? Hay là tôi chấm dứt mọi chuyện, và tôi sẽ lại một mình, chỉ hai mẹ con như cũ ? Tôi đã gọi điện báo cho anh ấy. Anh ấy khuyên tôi bình tĩnh. Anh định gặp nó để nói chuyện, nhưng tôi biết chắc chắn không thể. Tôi biết tính con tôi.

         Có cách nào làm ơn chỉ cho tôi với. Tôi biết ơn rất nhiều!

                                                                                                          Trang Thư

         

            Trả lời :

 

           Chị Trang Thư thân mến !

            Dường như tất cả mọi lo lắng của chị đều bắt đầu từ cô con gái duy nhất 16 tuổi. Đã từ mấy năm nay cháu có những biểu hiện hỗn láo với mẹ như “quát vào mặt mẹ”, “bừng bừng nổi giận hét lện :”Thôi đi mẹ đừng nói nữa !”. Nếu cứ đà này có thể một ngày nào đó con gái chị sẽ có những hành vi hỗn láo hơn và chị sẽ rất đau khổ vì điều đó.

            Nhưng thử hỏi chị đã mắc những tội lỗi gì đáng để con gái lên án như vậy ?

            Thứ nhất là việc ly hôn. Ngày nay ly hôn đâu còn là chuyện động trời, bị xã hội lên án, khinh bỉ ?Đó có phải là việc xấu xa khủng khiếp đến nỗi mọi người phải xa lánh, cấm con không cho chơi với con một người ly hôn không ?Hoàn toàn không! Ai làm thế là họ sai chứ không phải chị sai. Tại sao chị không trả lời con mà chỉ biết khóc nước mắt giàn giụa ? Tôi không định nói ly hôn là tốt nhưng thực ra nó cũng không xấu. Ly hôn là sự chia tay của hai người không hợp nhau, mà nếu cứ chung sống thì cả hai cùng khổ. Đó không phải là việc xấu. Có những gia đình chẳng hề ly hôn nhưng thường xuyên  cãi cọ đánh đập, lừa dối nhau thì cũng chẳng có gì đáng tự hào. Nếu con chị hiểu được như vậy nó sẽ không bị” sốc” khi bạn Mi bo “xì” nó vì bị mẹ cấm không cho chơi với nó.

Tại sao mẹ con chị phải bỏ chạy khỏi nơi chị đã ly hôn ? Chính vì chị làm như vậy nên con chị tin chắc rằng ly hôn là rất xấu, sợ mọi người phỉ báng nên phải chạy trốn thật xa đến nơi không ai biết. Hành vi hỗn láo của con chị xuất phát từ chỗ nó tin rằng mình có một người mẹ xấu “chồng bỏ” hay “bỏ chồng”. Tôi không trách một đứa trẻ mới lớn chưa có hiểu biết đầy đủ. Nhưng tôi rất lấy làm tiếc sao chị không bao giờ nói cho con hiểu điều đó. Chị không chỉ nuôi con mà chị còn phải dạy nó nên người. Đứa trẻ phải được trang bị những kiến thức xã hội tối thiểu ! Nếu chị không đủ khả năng nói cho con hiểu thì phải nhờ bạn bè hay chú bác nói hộ, cùng lắm thì nhờ các nhà tư vấn. Tôi tin chắc cháu sẽ hiểu ra và không coi mẹ là một người xấu do “bỏ chồng, chồng bỏ” đáng để nó coi thường và hỗn láo như vậy.

            Việc thứ hai là sau khi ly hôn mấy năm, chị đi tìm một tình yêu, hạnh phúc mới. Chuyện đó có gì sai, kể cả việc chị có thai với người yêu ? Xã hội ngày nay không ai chê trách chuyện đó. Pháp luật cũng không cấm. Vậy sao chị phải “giấu biệt” con ? Khi nó phát hiện hét lên, quát nạt, chị chỉ biết run sợ như bị bắt quả tang đang làm một việc vô đạo đức. Cách ứng xử như thế khiến con càng tin là mẹ xấu và có thể bỏ nhà đi không muốn sống với người mẹ ”xấu xa” đó nữa. Như vậy là tự chị làm hại mình. Lẽ ra chị phải tâm sự với con về việc mẹ có người yêu, mẹ muốn có thêm em bé. Và chị nên giới thiệu người yêu của mình với con chứ không nên cứ “đánh du kích” khi nó đi vắng. Hầu hết những người con hiếu thảo đều mong muốn mẹ hạnh phúc và biết yêu quý người đàn ông nào đem lại hạnh phúc cho mẹ. Chỉ ai không hiểu hay ích kỷ mới phản đối chuyện đó.

             Tóm lại đáng lẽ mẹ con chị có thể sống đàng hoàng, chẳng phải sợ hãi ai cả thì chị trốn chạy, lo sợ. Tất cả đều do cách ứng xử của chị biến cái đúng thành sai, khiến con chị hiểu lầm gây ra những điều đáng tiếc. Giải pháp duy nhất là chị hãy nói thật hết với con, tất nhiên càng tâm sự nhẹ nhàng, rủ rỉ, mẹ con càng dễ thông cảm. Bây giờ tuy đã là hơi muộn nhưng tôi tin rằng khi hiểu ra, cháu sẽ xin lỗi mẹ và biết yêu thương mẹ hơn. Chị sẽ có con ngoan, chồng tốt, lại sinh thêm em bé nữa, thật là hạnh phúc vẹn toàn. Tất cả phụ thuộc vào tài ứng xử của chị khi nói chuyện với con. Nếu chị không thể làm được việc ấy, tôi tin là bạn bè thân hay các chuyên gia tư vấn sẽ sẵn sàng giúp đỡ chị. Trước mắt, chị hãy tìm cách đưa cho con đọc bài báo này !

Chuyên gia: Trịnh Trung Hòa